MÙA LÁ VỠ

Đâu một thời những bối rối ngây thơ,

Nhặt lá khô khẽ ép vào trang vở....

Bài thơ viết đầu tiên vẫn còn dang dở,

Đoạn cuối cùng đành lỡ nhịp đa đoan...

XIN ĐƯỢC LÀ TRI KỶ Ở LÒNG NHAU

Xin được làm tri kỷ của anh thôi

Để được nghe buồn vui anh chia sẻ

Dù có thể suốt cuộc đời em sẽ

Dấu mình trong con mắt bao người

ĐỪNG QUÊN EM NHÉ ANH

Đứng quên nhé dù mai này đời thực

Anh và em chưa thể bước chung đường

Hai phương trời vẫn vời vợi nhớ thương

Nguyện mãi mãi tình em không thay đổi...

CÒN MÃI DẤU YÊU

Chẳng thể nào quên được đâu anh

Mỗi kỷ niệm bên nhau còn lưu dấu

Này mắt môi này nụ hôn đắm đuối

Này đây vòng tay xiết chặt yêu thương...

TRĂNG KHUYẾT

Sương lạnh em hao khuyết bao lần

Đâu phải bởi trăng đêm nay không trọn

Câm lặng dưới màn đêm không người đưa đón

Trăng hay em hai nửa vẫn không đầy...

Hiển thị các bài đăng có nhãn TRI ÂN. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TRI ÂN. Hiển thị tất cả bài đăng

27/7/18

KỶ NIỆM NGÀY THƯƠNG BINH LIỆT SĨ

KỶ NIỆM NGÀY THƯƠNG BINH LIỆT SĨ

 Xin thành kính dâng nén hương thơm thảo
Nhớ công ơn bao liệt sĩ anh hùng
Trong chiến đấu quên mình vì nghĩa cả
Cho cuộc đời mãi mãi những mùa hoa

 Xin tri ân những người mẹ, người cha
Đã dâng hiến con mình cho đất nước
Cuộc chiến tàn lâu con chưa về được
Nước mắt mẹ nhòa hình bóng con yêu

 Xin được cúi đầu cảm tạ rất nhiều
 Những thương bệnh binh, gia đình liệt sĩ
 Xương máu đã rơi không sao xiết kể
Cho đất nước hòa bình, cuộc sống an yên.

Hạnh Nguyên :26-7-2018

13/5/18

VỚI MẸ

VỚI MẸ

 Ngày của mẹ.
 Từ bao giờ tôi đã nào hay biết nó
 Thế nhưng trong lòng tôi luôn có
Ngày nào cũng là ngày của mẹ thương yêu

 Người mẹ tảo tần từ khi tôi biết nhớ đôi điều
Chưa có bao giờ mẹ được thảnh thơi ngơi nghỉ
Gần tám mươi tuổi vẫn ngày đêm suy nghĩ
( Ôi con số tám mươi mới đáng sợ làm sao)

 Ngày của mẹ tôi chẳng nói lời nào
Với mẹ tôi, với người tôi thương nhất
Những buồn vui trong lòng tôi chứa chất
 Mẹ hiểu nhiều nên canh cánh vì tôi

 Con chẳng nói gì nhiều với mẹ yêu ơi
Nhưng hơn hết con mong mẹ giữ gìn sức khỏe
Kệ những đứa con hư mẹ đừng ôm tất nhé
Hãy sống cho mình để vui khỏe mẹ ơi !

Hạnh Nguyên: 13-5

27/7/17

BỰC THƯ GỬI LẠI NHÂN GIAN

BỨC THƯ GỬI LẠI NHÂN GIAN


Một bức thư gửi lại trần gian
Sau những ngày đấu tranh để dành sự sống
Những ngày tháng luồn sâu trong rừng rậm
Giữa đại ngàn tìm nơi an giấc ngàn năm

Chiến sĩ giải phóng quân Miền Nam
Trước giờ hi sinh vẫn hướng về Miền Bắc
Hướng về tổ quốc Việt Nam ngàn năm ánh sáng
Hướng về Bác Hồ với hạnh phúc ấm no

Bức thư của các anh giải phóng quân trung đội "Ký Con"
Viết trước ngày mùa xuân đại thắng
Đã sống những phút giây cuối cùng sáng lạn
Làm hạt bụi vô hình gửi lời chào tới những vì sao

Những chàng trai thánh thiện thanh cao
Hi sinh tuổi xanh cho mùa xuân đất nước
Trước phút ra đi vẫn một niềm mong ước
Đất nước mạnh giầu dân chủ văn minh

Hỡi những ai được sống trong hòa bình
Được hạnh phúc, tự do. cơm no, áo ấm
Khi đọc những dòng thư giữa ngày hè rực nắng
Có tự nhủ lòng - Sống sao được như ...các anh đã sống?!

Hạnh Nguyên : 23-7

14/5/17

VIẾT TẶNG MẸ

VIẾT TẶNG MẸ TÔI

Con muốn viết thật nhiều tặng mẹ
Con đã già nên mẹ cũng già hơn
Mẹ thương con cuộc sống chẳng vuông tròn
Con thương mẹ vì thương con lận đận

Mấy mươi năm nuôi con chẳng quản
Không biết ngoài đời còn rất lắm cuộc vui
Miếng ăn ngon nhường nhịn hết rồi
Với mẹ giờ chỉ quen dưa cà mắm muối

Nói trăm ngàn câu cũng không hết nổi
Tấm lòng con thương tóc bạc da mồi
Vẫn sớm chiều lo lắng không nguôi
Những đứa con già rồi mà chẳng lớn

Con cầu mong mẹ được khỏe hơn nhiều
Những lạnh đông hay nắng nóng quăng chiêu
Những trái gió trở trời những nhiêu khê thời tiết
 Sẽ chẳng làm gì hành hạ được mẹ yêu.

Hạnh Nguyên: 14-5

25/9/16

NHỚ ÔNG NGOẠI

NHỚ ÔNG NGOẠI

Sớm nay theo mẹ về quê
Xóm thôn mùa gặt bộn bề thóc, rơm
Dang tay ôm bó lúa thơm
Nhớ ngày xưa cũ trực cơm của bà

Đói nghèo hồi ấy xót xa
Vỡ bờ khai khẩn ông bà làm nông
Sắn khoai nuôi lũ lông nhông
Chạy quanh bờ ruộng trêu ông trêu bà

Bây giờ cái bọn lâu la
Lớn khôn cũng sắp lên bà lên ông
Chẳng còn chân đất chạy rông
Lượn quanh bờ ruộng của ông hôm nào

Ông giờ tít tận trời cao
Chắc thương lũ cháu ngày nào bên ông
Bà thì cũng đã theo chồng
Về nơi cực lạc với ông lâu rồi

Cháu con ở khắp muôn nơi
Hôm nay tụ họp ông ơi hãy về
Gìữ gìn lề lối nếp quê
Chúng con lũ trẻ xưa về - Kính Ông.!

Hạnh Nguyên: 25-9-2016


19/8/16

TẶNG MẸ CỦA TÔI

TẶNG MẸ CỦA TÔI.

Tôi ngẩng đầu ơn tạ cao xanh
Đã cho tôi hưởng ân đức ngọt lành
Bởi đến giờ đây tôi được còn cha mẹ
Được yên bình trong bao bọc thương yêu

Tháng bảy hay mưa , Vu Lan báo hiếu
Thấy mẹ già, cha yếu lòng đau
Mấy mươi năm đã bạc mái đầu
Ơn nghĩa đáp đền mẹ cha không được mấy?

Nghèo khó gian lao khổ đau vẫn vậy
Trọn một niềm nuôi dạy các con
Tuổi dù cao sức khỏe cũng hao mòn
Chẳng quản tấm thân dành cho con tất thẩy

Trong mùa Vu Lan mùa thu tháng bảy
Cài bông hồng màu đỏ thắm lên tim
Lòng thầm tạ ơn về đấng sinh thành
Đã cho tôi có trên đời rất đẹp.

Hạnh Nguyên : 16/8/2016

10/2/16

CẢM TÁC ĐẦU XUÂN

CẢM TÁC ĐẦU XUÂN

Năm mới đến con đã già bố nhỉ!?
Nên nao lòng khi bố chẳng như xưa
85 xuân tuổi tác già nua
Bên con cháu giờ mắt mờ chân chậm

Nhiều xuân trước khi con còn bé bỏng
Mỗi xuân về mong bố gói bánh trưng
Náo nức  chờ bố đốt pháo đón mừng
Rước chúa xuân vào nhà chào năm mới

Mấy mươi năm giờ tuổi cao sức mỏi
Bố vui cùng con cháu đón mùa sang
Cầu cho gia đình ta thịnh vượng an khang
Cháu con mỗi năm càng tấn tới

Con cầu chúc bố mẹ sang năm mới
 Sức khỏe dồi dào bách lão giai niên
Để cháu con gia đình mãi được đoàn viên
Trong vòng tay bình yên của bố mẹ.

Hạnh Nguyên: 9/2/16

12/7/15

HUYỀN THOẠI HOA CỎ MAY

HUYỀN THOẠI HOA CỎ MAY 

 Gió nhè nhẹ thổi ven bờ sông vắng 
Con đường đê nở tím hoa may. 
Loài hoa cỏ trên bến chiều bịn rịn, 
Âm thầm thôi, mãnh liệt sống bên đời. 

 Kể em nghe truyện cổ tích xa xôi 
Về loài hoa thuỷ chung son sắt. 
Năm xưa vốn con nhà khuê các. 
Duyên trời se sắp đặt lấy chồng nghèo. 

 Không đành lòng thấy vợ trẻ gieo neo 
Chàng trai mồ côi làm nghề đốn củi 
Quyết trí ra đi mong tìm nguồn sống mới 
Thật đủ đầy cho vợ hiền vì mình đã hy sinh 

 Nhiều năm trôi qua rồi chồng vẫn bặt tin. 
Nàng cất bước ra đi để tìm người yêu dấu... 
Trải đói rét cơ hàn ốm đau kiệt sức. 
Nàng gục xuống bên đường và biến thành hoa. 

 Hoa như chiếc kim cứa vào tim ứa máu 
Như ánh mắt chờ mong đau đáu. 
Như màu tím thủy chung mà nàng nung nấu 
Với niềm tin tình yêu chân thực trên đời. 

 Hoa cỏ may dù khắc nghiệt chơi vơi. 
Vẫn nảy nở sinh sôi vẫn tím màu chờ đợi 
Vẫn bên sông níu chân người đi tới 
Vẫn hỏi thăm người đi xưa sao chửa thấy về? 

 Một mùa hoa cỏ may lại tím thẫm triền đê 
Lại nhớ chiều quê hoa vương đầy giăng mắc 
Nhớ cánh hoa phất phơ gió chiều xô dạt 
Như nhắc nhở người đi đừng quên mất lối về.

Hạnh Nguyên: 2013

20/2/15

MỪNG TUỔI MẸ

MỪNG TUỔI MẸ

 Bảy lăm tuổi mẹ như cây đèn đỏ
Giữa biển đời mênh mông chỉ lối con về
Tóc bạc da mồi dầu dãi sớm khuya
Xây tổ ấm cho đàn con nương náu

 Bao năm qua lòng mẹ luôn đau đáu
Lo cho cơm no áo ấm một đàn con
Luôn cầu mong hạnh phúc được vẹn tròn
Năm đứa trẻ nhỏ nhoi trong mắt mẹ

 Bảy lăm tuổi mẹ nay không còn khoẻ
 Như thủa xưa lặn lội khắp thôn quê
Hạt lúa củ khoai mắm muối đủ nghề
 Kiếm củi trồng rau nuôi lũ con thơ bé

 Năm đứa chúng con giờ không còn trẻ
Vẫn cứ dại khờ trong mắt mẹ già nua
Vẫn cần mẹ chăm lo mỗi sớm mỗi trưa
Cả cuộc đời đói no chẳng gì riêng cho mẹ

 Hãy mãi mãi sống lâu mẹ nhé!!!
Giữ tuổi già sức khoẻ, bình an
Cho lũ chúng con được che trở muôn vàn
Trong tổ ấm tình yêu thương của mẹ!!!!!

 Hạnh Nguyên: 24/2/15

19/8/13

VU LAN TẶNG MẸ

VU LAN TẶNG MẸ


 Đội nắng tắm mưa thân cò chẳng quản
Lặn lội dặm đường chật trội bon chen
Nuôi con lớn khôn nhường nhịn áo khăn
Con đẹp, con xinh mẹ rạng ngời ánh mắt

Mẹ dành dụm cả đời cho con điều tốt nhất
Bát cà thâm dưa khú mẹ dành lấy cho mình
Khi cái đói lộng hành cả nước thiếu ăn
Miếng lành ngon phần chồng con – MẸ NHỊN

Thân gầy yếu mẹ chẳng hề luyến tiếc
Nụ cười tươi không ai biết mẹ nghèo
Cuộc sống đủ đầy nay khá giả nhiều thêm
Mâm cơm chẳng thiếu những của ngon vật lạ

Ăn mãi thức ngon cũng trở thành mất giá
 Mời chẳng ai dùng mẹ không nỡ bỏ đi
Tiếc của giời thôi đành ăn kẻo phí
Nên mẹ thành thừa cân béo bệnh

Mỗi lúc trở trời nhức nhối nôn nao
Mẹ kể chuyện ngày xưa lòng con đau nhói
Một đời mẹ gian lao khiến tuổi già mệt mỏi
Thương chồng thương con đã cho hết đi rồi

Con lớn con khôn mẹ chẳng quản mưa rơi
Mỗi đứa con lớn lên chọn một đường đi tới
Mẹ đau đáu mong chờ đến mùa xuân ngóng đợi
Những đứa con yêu nhớ mẹ trở về

Nhỡ có đứa nào lỡ bước gian nguy
Mẹ lại âu lo hằng đêm mất ngủ
Ôi mẹ hiền ơi lòng con luôn thấu tỏ
Mà có bao giờ nói yêu mẹ được đâu

Mùa vu lan báo hiếu mùa ngâu
Con chỉ nghĩ về con mà chưa tròn chữ hiếu
Xin mẹ hãy thứ tha cho những đứa con nhỏ dại
Giờ con xin nói ngàn lần con yêu mẹ MẸ ƠI!

 Hạnh Nguyên: 20/8/13

19/7/13

MÙA HOA CẢI BÊN SÔNG

THỜI HOA ĐỎ 



 Đã qua lâu rồi thời hoa đỏ 
 Vẫn ngấm ngầm vết sẹo chiến tranh 
 Con của bao người, của chị, của anh 
 Đang còn đó cái cười không duyên cớ. 

 Vẫn còn đây dấu chân tròn trên cỏ 
 Trái nắng trở trời nhức nhối năm canh 
Đất nước oằn mình gánh nặng chiến tranh 
 Đăm đắm ngóng trông thẳm sâu mắt mẹ 




Chờ đợi đã quen hóa thành tô thị 
 Người vợ ngóng chồng mòn mỏi nắng mưa 
 Chiếc áo dành hơi vải đã mục thưa 
 Năm tháng dẫu quên thề hẹn xưa nguyên vẹn 


Tôi xin được cúi đầu thành kính 
 Trước anh linh người vì nước quên mình 
 Xin sẻ chia với bao liệt nữ trung trinh 
 Dành trọn xuân thì cho người không trở lại 

 Trải bao nắng mưa, qua bao mùa hoa cải 
Nở vàng ươn trên triền cỏ tiễn đưa 
Người đợi chờ mái tóc cũng dần thưa 
 Đành lỗi lời thề thuyền sang ngang rẽ bến 

 Nhưng vẫn tròn đầy tình yêu xưa lưu luyến
 In dấu trong tim hình bóng cũ nào quên
 Sống mãi tuổi đôi mươi tươi thắm hồn nhiên 
Ghi khắc muôn đời lời thề thời hoa đỏ.

 Hạnh Nguyên: 18/7/13

22/12/12

DÁNG ĐỨNG VIỆT NAM

Tổ quốc yêu thường anh người Lính 
Từng tấc đất biên cương anh dũng giữ gìn 
Từng vùng sâu từng biển đảo quê hương 
Nơi sóng gió địa đầu có bàn chân anh tới 

Tổ quốc yêu thương anh người con yêu dấu 
Canh biển canh trời cho đất nước bình yên 
Trước quân thù trước bão tố cuồng điên 
Làm người lính đi đầu không chùn bước 

Như dáng đứng Việt Nam muôn ngàn năm trước 
Cha ông xưa đánh giặc kiên cường 
Những con cháu lạc hồng truyền thống bốn ngàn năm 
Từng tấc đất biên cương không cho thù xâm lấn 

Nơi chiến trường hiên ngang người lính 
Giữa lòng dân hiền hậu thủy chung 
Người lính Cụ Hồ côt cách kiên trung 
Thầm lặng hy sinh không màng danh vị 

Mang dáng đứng hiên ngang tạc vào thế kỷ 
Ghi dấu ngàn đời anh Bộ Đội Việt Nam. 

                Hạnh Nguyên: 18/12/12

3/9/12

RẤT ĐẸP HÌNH ANH



















Rất đẹp hình anh lúc nắng chiều
Bóng dài trên đỉnh dốc cheo leo
Núi không đè nổi vai vươn tới
Lá ngụy trang reo với gió đèo

Thủa còn đi học mỗi khi thầy ra đề bài viết về hình tượng người Lính trong văn học. Mình thường mang
câu thơ ruột này ra để mở đề. Vần thơ mang vẻ đẹp
vô cùng lãng mạn của người lính. Trong cái nắng chiều bảng lảng. Nơi đỉnh núi mù sương. Hình ảnh anh
bộ đội như sừng sững trước dốc núi non ngàn.
Viết về anh hôm nay những người lính thời bình là
những chiến sĩ trên mặt trận xây dựng và bảo vệ tổ quốc. Những người lính giúp dân cấy lúa trồng khoai. Giúp bà con vượt qua bão lũ, cũng không thiếu gian
nan và cả hy sinh tính mạng. Người lính dù ở vào thời nào cũng mang vẻ đẹp oai phong lẫm liệt. Ai đã từng đọc "Chinh phụ ngâm". Ai đã từng cất tiếng hát "Lời người ra đi". Đều mang tâm trạng kính phục trân trọng những chiến sĩ ra đi vì đất nước và cảm thông sâu sắc đến những người vợ lính. Dù không trực tiếp chiến đấu nhưng cũng hy sinh tất cả. Hạnh phúc lứa đôi, tuổi xanh cho một nghĩa cử cao đẹp vì tổ quốc hy sinh. Viết về các anh là viết về những chàng trai chân chất.
Về những tinh hoa của đất của trời, những con người làm nên lịch sử của một thời đại vĩ đại, thời đại Hồ Chí Minh.









Những chàng trai không tiêc tuổi thanh xuân hiến mình cho sự tồn vinh của cả một dân tộc. Những người lính dù hy sinh gian khổ, dù biết sẽ chịu nhiều thiệt thòi vẫn tiến lên phía trước
Nếu được làm hạt giống để mùa sau
Nếu lịch sử chọn ta làm điểm tựa
Vui gì hơn làm người lính đi đầu
Trong đêm tối tim ta làm ngọn lửa

Anh giải phóng quân ngày nào “vẫn đôi dép lội chiến trường” hôm nay thực sự được hình tượng hóa, hơn thế, được lý tưởng hóa mang vóc dáng như một dũng sĩ thời đại: “Thuở anh đi, sắc nhọn ngọn tầm vông
Giản dị như chàng trai làng Gióng”,
Với khí thế: “bước chân hài bảy dặm”, “Đường tiến quân ào ào chiến thắng”. Mỗi dân tộc có hoàn cảnh lịch sử và sự lựa chọn lịch sử cụ thể của mình..Hoài niệm đẹp bao giờ cũng phải biến thành sức mạnh. Hào khí chiến thắng đã trở thành một động lực mãnh liệt, phi thường. Chủ nghĩa anh hùng thời hòa bình xây dựng chính là sự tiếp nối bản anh hùng ca thời kháng chiến. Thiên niên kỷ mới, sự nghiệp đổi mới đất nước giục giã khúc quân hành mới
Những người lính lại tiếp bước cha ông làm nên trang sử mới. Một non sông Việt Nam gấm vóc rạng ngời..

.

26/8/12

LỜI MẸ RU









                                                             LỜI MẸ RU

À ơi... mẹ của con ơi...
Ru con mẹ hát những lời bà xưa
Trời thì sớm nắng chiều mưa
Ngọt ngào mẹ gọi cơn mưa đừng về

Nắng chiều vương mãi chân đê
Con đò quyến luyến bến quê hương mình
Đàn ai tích tịch tình tinh
Một ngày nên nghĩa, nên tình, nên duyên

Bóng trăng mình nhớ ngọn đèn
Xui trăng nhớ bến xui thuyền nhớ trăng
Con cò sải cánh bay lên
Lời ca của mẹ theo con tháng ngày

Thuyền đi sông rộng bến dài
Đôi bờ thương nhớ hôm mai đợi chờ
Con từ câu hát à ơ
Nhớ thương lòng mẹ một đời hát ru.
                                                               26/8/2012

22/7/12

ĐỢI ANH VỀ



                                                                             

                                                                                    ĐỢI ANH VỀ EM NHÉ!!!

Có rất nhiều bài thơ hay về tình yêu chung thủy của người phụ nữ chờ chồng trong chiến tranh, những tình yêu vững bền qua năm tháng, thành khuôn mẫu cho muôn đời sau như nàng Tô Thị chờ chồng, bài thơ “Đợi anh về” của Ximonop đã một thời làm thước đo là hình mẫu cho bao nhiêu người phụ nữ Việt Nam noi theo, Tôi không dám bình luận gì về bài thơ ấy nữa, chỉ xin giới thiệu với các bạn một bài thơ khác mà có thể ít người biết đến nhưng nó cũng ý nghĩa chân thực không thua kém gì “Đợi anh về” Bài thơ
GỬI NGƯỜI THƯƠNGTác giả :Musa Dzhamil

“Cũng có thể sau nhiều năm dằng dặc,
Chẳng có thư từ tin tức về anh,
Bụi nhòa lấp dấu bàn chân anh bước,
Lối anh qua cỏ mọc rậm rì xanh.

Cũng có thể, y phục đen, bất chợt,
Anh buồn rầu hiện giữa giấc mơ em,
Rồi khoảnh khắc anh hôn em vĩnh biệt
Cứ dần dà năm tháng chìm quên.

Như số phận đã sắp bày định đặt
Cảnh đợi chờ căng thẳng nặng nề sao!
Nó luôn cố bắt em tin, luôn nhắc:
Anh không còn, anh đã mất từ lâu!

Để tình em dần cạn.
Nhưng anh
Chắc chẳng yêu được ai nhiều đến thế.
Liệu trong ký ức em hằng giữ
Có lần nào anh sẽ phải ra đi?

Chỉ khi đó, chỉ đúng giây phút đó,
Lúc muôn đời anh phải tách rời em,
Cái chết mới đánh bại anh vĩnh viễn,
Cướp mất của anh lối trở về nhà.

Khi em vẫn đợi chờ, anh rất mạnh,
Cái chết kiềng anh khắp mọi chiến trường
Tình em là lá bùa hộ mệnh,
Gìn giữ anh trên mọi nẻo đường.

Dẫu anh ngã, nhưng lời thề quyết thắng,
Trọn đời mình, anh ghi khắc muôn năm.
Bởi chắc em sẽ lặng nhìn trách móc,
Nếu anh về, khi chưa hết xâm lăng.

Đường anh đi, gập ghềnh, xa lắc,
Nhưng em hãy hy vọng, hãy yêu anh,
Anh sẽ về, tình em là bảo vật
Gìn giữ anh trên mọi nẻo quân hành...”

Nhân dịp ngày Thương binh liệt sĩ 27/7. HN xin kính tặng những người mẹ người chị người em có chồng con đã hi sinh vì sự tồn vong của dân tộc, vì sự hòa bình độc lập của đất nước, Chúc các mẹ các chị các em sẽ mãi được bình an hạnh phúc.

18/6/12

DẠ KHÚC



                                   

                                             DẠ KHÚC


Đêm Hạ Long nhè nhẹ mưa rơi
Bởi chiều nay trời đổ mưa như xối
Mưa trên biển mịt mù sóng dội
Biển gầm gào nhiễu động gió giông

Đêm Hạ Long huyền ảo mênh mông
Khu chợ đêm vẫn ồn ào náo nhiệt
Du khách mải mê tìm đồ lưu niệm
Nào áo, khăn nào những con sò

Chuỗi ngọc trai lóng lánh như mơ
Từng viên ngọc sáng bừng đêm tối
Tôi thầm hỏi thấy tim mình đau nhói
"Viên ngọc nào mang hồn cốt Mỵ Châu?"

Giữa biển khơi nào ai biết nông sâu
Trong mênh mông ai biết lòng biển cạn
Đêm mung lung biển như không bờ bến
Có một người đứng trước biển đơn côi.

(Đêm Hạ Long) - Hanh Nguyên: 16/6/2012

21/12/11

VIẾT TẶNG ANH BỘ ĐỘI

VIẾT TẶNG ANH BỘ ĐỘI 

 Rất đẹp hình anh lúc nắng chiều 
 Bóng dài trên đỉnh dốc cheo leo 
 Núi không đè nổi vai vươn tới 
 Lá ngụy trang reo với gió đèo 

 Thủa còn đi học mỗi khi thầy ra đề bài viết về hình tượng người Lính trong văn học. Mình thường mang câu thơ ruột này ra để mở đề. Vần thơ mang vẻ đẹp vô cùng lãng mạn của người lính. Trong cái nắng chiều bảng lảng. Nơi đỉnh núi mù sương. Hình ảnh anh bộ đội như sừng sững trước dốc núi non ngàn. Viết về anh hôm nay những người lính thời bình là những chiến sĩ trên mặt trận xây dựng và bảo vệ tổ quốc. Những người lính giúp dân cấy lúa trồng khoai. Giúp bà con vượt qua bão lũ, cũng không thiếu gian nan và cả hy sinh tính mạng. 
Người lính dù ở vào thời nào cũng mang vẻ đẹp oai phong lẫm liệt. Ai đã từng đọc "Chinh phụ ngâm". Ai đã từng cất tiếng hát "Lời người ra đi". Đều mang tâm trạng kính phục trân trọng những chiến sĩ ra đi vì đất nước và cảm thông sâu sắc đến những người vợ lính. Dù không trực tiếp chiến đấu nhưng cũng hy sinh tất cả. 

Hạnh phúc lứa đôi, tuổi xanh cho một nghĩa cử cao đẹp vì tổ quốc hy sinh. Viết về các anh là viết về những chàng trai chân chất. Về những tinh hoa của đất của trời, những con người làm nên lịch sử của một thời đại vĩ đại, thời đại Hồ Chí Minh. Những chàng trai không tiêc tuổi thanh xuân hiến mình cho sự tồn vinh của cả một dân tộc. Những người lính dù hy sinh gian khổ, dù biết sẽ chịu nhiều thiệt thòi vẫn tiến lên phía trước 

 Nếu được làm hạt giống để mùa sau 
 Nếu lịch sử chọn ta làm điểm tựa 
 Vui gì hơn làm người lính đi đầu 
 Trong đêm tối tim ta làm ngọn lửa 

 Anh giải phóng quân ngày nào “vẫn đôi dép lội chiến trường” hôm nay thực sự được hình tượng hóa, hơn thế, được lý tưởng hóa mang vóc dáng như một dũng sĩ thời đại: “Thuở anh đi, sắc nhọn ngọn tầm vông Giản dị như chàng trai làng Gióng” 

 Hạnh Nguyên: 21/12/2011

11/11/11

THƯƠNG MẸ

Mẹ phải nằm viện rồi
Đau đớn cả tháng trời
Đôi chân chẳng nghe nhời
 Cứ ngày đêm nhức nhối 

Cả nhà mình bối rối
Làm thế nào mẹ ơi
Bố lại cũng da mồi
Mắt mờ chân tay chậm

 Các con thì lận đận
Cứ chạy ngược chạy xuôi
 Mỗi đứa làm một nơi
Lo làm sao cho được

 Đứa thì thăm nuôi mẹ
Đứa cơm cháo giùm cha
Bênh viện thì lại xa
Bố ngồi nhà lo lắng

 Nhớ những ngày êm ấm
Mẹ khỏe không ốm đau
Hai bữa cơm cháo rau
Mẹ chăm lo chu đáo

 Nay cả nhà nhốn nháo
 Công việc cứ rối bời
Mẹ tôi nằm viện rồi
Thương mẹ quá mẹ ơi.

 HN: 11/11/11

9/8/11

MÙA VU LAN

Cảm ơn mẹ con vẫn được cài hoa trên áo
 Một bông hồng thắm đỏ thanh cao
 Bẩy mươi xuân sức khỏe chẳng dồi dào
 Cho hết con rồi những ngày mưa tháng nắng

 Hai mươi tuổi mẹ về làm dâu đồng trắng
 Bà nội chê con gái đất rừng
 Ông ngoại tảo tần đốt dẫy làm nương
 Chăm chỉ căn cơ thành địa chủ

 Cho mẹ thành cô gái con nhà hào phú
 Theo cha về vùng chiêm trũng làm dâu
 Bàn tay ngày nào của con gái phú ông
 Giờ đã già nua nhăn nheo chai sạn

 Nuôi một đàn con lớn khôn thành đạt
 Chẳng quản vai gầy ngày nắng đêm mưa
 Lũ chúng con khôn lớn tự bao giờ
 Vẫn cần lắm đôi bàn tay của mẹ

 Lo lắng đêm hôm mong con mạnh khỏe
 Thành đạt công danh bằng chị bằng người
 Mùa vu lan không có gì báo hiếu mẹ ơi
Con chỉ biết nói- Con cảm ơn vẫn còn có mẹ.!!!

Hạnh Nguyên:9/8/2011

25/7/11

THỜI HOA ĐỎ



Đã qua lâu rồi thời hoa đỏ Vẫn ngấm ngầm vết sẹo chiến tranh Con của bao người, của chị, của anh Đang còn đó cái cười không duyên cớ. 
Vẫn còn đó vết chân tròn trên cỏ Trái nắng trở trời nhức nhối vết thương Đất nước ngàn năm dấu sẹo chiến tranh Đăm đắm ngóng trông thẳm sâu mắt mẹ 
Chờ đợi đã quen hóa thành tô thị Người vợ ngóng chồng mòn mỏi ngắng mưa Chiếc áo dành hơi vải đã mục thưa Năm tháng dẫu quên thề hẹn xưa nguyên vẹn 
Tôi chỉ biết cúi đầu thành kính 
Trước anh linh người vì nước quên mình Xin sẻ chia với bao liệt nữ trung trinh Dành trọn xuân thì cho người không trở lại.

.
.
.