MÙA LÁ VỠ

Đâu một thời những bối rối ngây thơ,

Nhặt lá khô khẽ ép vào trang vở....

Bài thơ viết đầu tiên vẫn còn dang dở,

Đoạn cuối cùng đành lỡ nhịp đa đoan...

XIN ĐƯỢC LÀ TRI KỶ Ở LÒNG NHAU

Xin được làm tri kỷ của anh thôi

Để được nghe buồn vui anh chia sẻ

Dù có thể suốt cuộc đời em sẽ

Dấu mình trong con mắt bao người

ĐỪNG QUÊN EM NHÉ ANH

Đứng quên nhé dù mai này đời thực

Anh và em chưa thể bước chung đường

Hai phương trời vẫn vời vợi nhớ thương

Nguyện mãi mãi tình em không thay đổi...

CÒN MÃI DẤU YÊU

Chẳng thể nào quên được đâu anh

Mỗi kỷ niệm bên nhau còn lưu dấu

Này mắt môi này nụ hôn đắm đuối

Này đây vòng tay xiết chặt yêu thương...

TRĂNG KHUYẾT

Sương lạnh em hao khuyết bao lần

Đâu phải bởi trăng đêm nay không trọn

Câm lặng dưới màn đêm không người đưa đón

Trăng hay em hai nửa vẫn không đầy...

Hiển thị các bài đăng có nhãn TẢN MẠN VỀ NGHỀ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TẢN MẠN VỀ NGHỀ. Hiển thị tất cả bài đăng

15/11/18

DẤU ẤN THỜI GIAN.

DẤU ẤN THỜI GIAN.

 Tháng mười một vòng quay của thời gian
Mang cái rét để thèm hơi ấm áp
Thèm một vòng tay dấu cước da đỏ rát.
 Lật trên tường tờ lịch nhắc lo toan

 Ta bất chợt dừng lại ở một trang
Các con số đã tô thêm mầu đỏ
Một dòng chữ được in hoa rất rõ
“ KỶ NIỆM NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM ”

 Ừ thế rồi cũng đã mấy mươi năm
Luôn gắn bó với nghề rèn cái chữ
Bỏ lại sau lưng khung trời thương nhớ
Cõng chữ lên non về với bản làng

 Mỗi mùa đông sang mây xám giăng giăng
 Tháng mười một ngập tràn sương giá
Những đứa trẻ có sức bền kỳ lạ
Suốt mùa đông không áo ấm đến trường.

 Từ buổi dạy đầu tiên trò vẫn chửa có tên
Nhà nó đông toàn Một, Hai, Ba, Bốn …
Hoặc là Sắn, Khoai, Gốc, Gai…lộn xộn
Thóc, Lúa…sướng danh khiến cô giáo bật cười.

 Mấy chục năm trời có lúc chẳng ngỉ ngơi
Giáo án bảng đen cùng viên phấn trắng
Thao thức bao đêm bên đèn thầm lặng
Chỉ để sớm mai bài dạy vuông tròn

 Khép lại chặng đường vui với trẻ con
Cho thế hệ sau cùng nhau tiến tới
Chở tiếp chuyến đò với bao diệu vợi
Để con chữ vút bay trên Tổ quốc điệp trùng

 Hạnh Nguyên: 15-11-2018

 

10/11/12

CON ĐÒ THỜI GIAN


CON ĐÒ THỜI GIAN

Mừng ngày lễ lớn của ta
Chẳng ai mừng cả thì ta tự mừng
Nâng lên đặt xuống tưng bừng
Một mình một chén ( trà) say cùng gió mưa

Sáng trưa chiều tối ngẩn ngơ
Vào ra một cõi bơ vơ hao gầy
Mừng ngày lễ lớn hôm nay
Phụ huynh không biết trò thì bé thơ

Nhớ hồi trước mới bơ vơ
Vào nghề ở chốn xa xôi núi rừng
Trò tôi nhút nhát ngập ngừng
Tặng cô ngày lễ trái chanh để dùng

Em ơi không phải quà mừng
Mà là quà biếu tỏ lòng biết ơn
Quà này cô để dùng luôn
Không làm kỷ niệm nên không gọi mừng

Em tôi bẽn lẹn ngượng ngùng
"Thưa cô em nhớ cô đừng mắng em."
Chút quà quê bé cỏn con
Nhưng lòng cô lại ấm hơn bây giờ

Mừng ngày lễ của thấy cô
Đôi vần tâm sự chuyện xưa - bây giờ?!!!.

Hạnh Nguyên: 18/11/12.

12/10/12

ĐÈN LỒNG ĐỎ











                        ĐÈN LỒNG ĐỎ


Đứa bé háo hức chờ
Bố sẽ về mang quà như lời hứa
Hè qua thu tới rồi đông sang
Ngoài hiên những cơn gió mùa đã thổi
Bọn trẻ con ngoài ngõ
Xúng xính những chiếc áo màu sặc sỡ
Ríu rít khoe món quà của bố
Đứa bé lầm lũi đơn côi
Co do nơi góc phố
Thèm thuồng nhìn những chiếc đèn lồng đỏ
Và bọn trẻ con đang rúc rích cười đùa.
Bố đã hứa
Sẽ trở về vào mùa thu và mua quà cho nó
Nó đợi. đợi hoài, đợi mãi
Từ đầu mùa hè cho tới chớm đông
Ngày nào cũng thầm mong
Bố trở về với chiếc đèn lồng đỏ.
Nó buồn bã nhìn bầu trời ủ rũ
Gió mùa thổi gió từng cơn vần vũ
Trong trái tim bé nhỏ thấy đau
Chiếc đèn lồng với mùa thu qua mau
Và lời hứa vẫn hằn sâu ...rưng rức!!!


                                         Hạnh Nguyên: 12/10/12



22/3/12

EM TỪ GIÃ

        

 Một bài thơ rất hay của nhà thơ Nga Puskin nếu bạn đã từng đọc thì chẳng bào giờ quên được. Một cuộc chia ly không hẹn ngày trở lại để lại trong lòng người tiễn biệt nối nhớ chẳng bao giờ nguôi ngoai. Những dòng lệ tuôn rơi của người đàn ông khiến lòng ta se sắt. Có nỗi đớn đau nào bằng nỗi đau đớn phải chia ly 
  Em từ giã dải bờ đất khách                                                             
Để thở về chốn cũ xa xôi                                                           
Trong giây phút buồn đau nhớ mãi                                                           
Đứng trước em anh để mặc lệ rơi

Hai bàn tay của anh lạnh giá 
Cố giữ em chẳng muốn để em đi 
Anh thổn thức xin em đừng vội vã.
Cắt phút giây đau đớn biệt ly. 

 Những tưởng sẽ xa nhau mãi mãi chỉ còn lại lời hò hẹn về một miền đất khách quê người Nơi có giàn ô liu mát rượi nhưng biết là khi nào nhỉ? xa vời diệu vợi làm sao. Lời ước hẹn tuy có vẻ là chắc chắn nhưng cái hôn vội dứt kia đã nói lên một sự chia li không gì cứu vãn nổi:
Nhưng làn môi của em vội rứt 
Bỏ cái hôn đau khổ xót xa; 
Em gọi anh về miền đất khác 
Bỏ quê hương đầy ải mịt mờ Em thủ thỉ : 
ngày mai gặp lại 
       Dưới bầu trời muôn thủa ngát xanh 
Dưới bóng cây ô liu mát rượi 

TTa sẽ hôn nhau lại, hỡi anh ! 
 Như đã dự đoán trước nơi có nhiều hứa hẹn hạnh phúc viên mãn kia đã cướp đi người yêu dấu. Nàng đã yên giấc ngủ ngàn năm, tất cả đã chôn vùi dưới nắp áo quan. Ôi còn gì đau đớn cho bằng!!! chiếc hôn hội ngộ không bao giờ có nữa đã xa rồi tất cả đã vĩnh viễn rời xa 
        Nhưng chao ôi, 
nới có đầy nắng chói, 
Vòm trời cao thăm thẳm biếc xanh.
 Nơi trên nước, ô liu ngả bóng.
 Em đã yên giấc ngủ ngàn năm. 
Và nhan sắc, nỗi niềm đau khổ 
Mất đi rồi dưới nắp áo quan 
Cũng với cả chiếc hôn hội ngộ… 
 Nhưng anh chờ, còn nợ đó, hỡi em ! 
 Đọc song bài thơ cảm nhận của bạn thế nào ? Tất cả hãy thực hiện khi còn có thể.Tương lai là một khái niệm mơ hồ nếu hôm nay ta không làm thì biết còn ngày mai để thực hiện điều đó nữa hay 

   

18/11/11

CON ĐÒ THỜI GIAN





Mừng ngày tết của thầy cô
HN xin có câu thơ chúc mừng
Ngày vui hoa nở tưng bừng
Lái đò đâu quản nắng mưa hết lòng
 Đời người như một dòng sông 
 Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
 "Muốn qua sông phải lụy đò"
 Đường đời muôn dặm cậy nhờ người đưa
Tháng năm dầu dãi nắng mưa
Con đò trí thức đón đưa bao người.
 Qua sông gửi lại nụ cười....
           HN: 18/11/11

.
.
.