MÙA LÁ VỠ

Đâu một thời những bối rối ngây thơ,

Nhặt lá khô khẽ ép vào trang vở....

Bài thơ viết đầu tiên vẫn còn dang dở,

Đoạn cuối cùng đành lỡ nhịp đa đoan...

XIN ĐƯỢC LÀ TRI KỶ Ở LÒNG NHAU

Xin được làm tri kỷ của anh thôi

Để được nghe buồn vui anh chia sẻ

Dù có thể suốt cuộc đời em sẽ

Dấu mình trong con mắt bao người

ĐỪNG QUÊN EM NHÉ ANH

Đứng quên nhé dù mai này đời thực

Anh và em chưa thể bước chung đường

Hai phương trời vẫn vời vợi nhớ thương

Nguyện mãi mãi tình em không thay đổi...

CÒN MÃI DẤU YÊU

Chẳng thể nào quên được đâu anh

Mỗi kỷ niệm bên nhau còn lưu dấu

Này mắt môi này nụ hôn đắm đuối

Này đây vòng tay xiết chặt yêu thương...

TRĂNG KHUYẾT

Sương lạnh em hao khuyết bao lần

Đâu phải bởi trăng đêm nay không trọn

Câm lặng dưới màn đêm không người đưa đón

Trăng hay em hai nửa vẫn không đầy...

14/08/2015

CUỐI HẠ

CUỐI HẠ

Hạ nồng nàn cơn giông chiều nhức nhối
Xé không trung tiếng sấm động liên hồi
Dưới vòm cây dáng ai liêu xiêu đợi
Giông gió chiều hè một em đứng đơn côi

Hạ đỏ trời hoa rụng tựa mưa rơi
Bên xác hoa ai thẫn thờ tiếc nuối
Trang vở cũ cánh hoa xưa ép vội
Đã phai màu thành vết cứa không nguôi

Hạ xanh ngời từng phiến lá sen tươi
Búp sen nõn như ngón tay người đẹp
Dưới tán xanh từng cánh hoa khép nép
Hương dịu êm lan tỏa khắp mặt hồ

Hạ cuối mùa cỏ rối đã dần thưa
Bông lau trắng cũng không còn khoe sắc
Chiều bâng khuâng một mình ai trầm mặc
Hoài nhớ một thời lơ đãng ngắm mưa rơi.

Hạnh Nguyên: 7/15

.
.
.