MÙA LÁ VỠ

Đâu một thời những bối rối ngây thơ,

Nhặt lá khô khẽ ép vào trang vở....

Bài thơ viết đầu tiên vẫn còn dang dở,

Đoạn cuối cùng đành lỡ nhịp đa đoan...

XIN ĐƯỢC LÀ TRI KỶ Ở LÒNG NHAU

Xin được làm tri kỷ của anh thôi

Để được nghe buồn vui anh chia sẻ

Dù có thể suốt cuộc đời em sẽ

Dấu mình trong con mắt bao người

ĐỪNG QUÊN EM NHÉ ANH

Đứng quên nhé dù mai này đời thực

Anh và em chưa thể bước chung đường

Hai phương trời vẫn vời vợi nhớ thương

Nguyện mãi mãi tình em không thay đổi...

CÒN MÃI DẤU YÊU

Chẳng thể nào quên được đâu anh

Mỗi kỷ niệm bên nhau còn lưu dấu

Này mắt môi này nụ hôn đắm đuối

Này đây vòng tay xiết chặt yêu thương...

TRĂNG KHUYẾT

Sương lạnh em hao khuyết bao lần

Đâu phải bởi trăng đêm nay không trọn

Câm lặng dưới màn đêm không người đưa đón

Trăng hay em hai nửa vẫn không đầy...

22/02/2014

TA VÀ NGƯỜI

TA VÀ NGƯỜI
( Tặng một phần của ngày 8-3)

 Ta với người cũng giống nhau thôi

Cùng cất dấu một mối tình say đắm
Cùng lưu giữ môt trái tim sâu nặng
Cùng tình cờ gặp giấc mộng hoa hiên

Ta với người một thế giới rất riêng

Chỉ bất chợt gặp nhau khi trái nắng
 Một lối rẽ giữa dòng đời chất nặng
Mới giật mình nhận rõ được ra nhau

Ta với người kẻ trước người sau

Đâu đã chắc ai là người thứ nhất
Trong thâm tâm vẫn mong lời chân thật
Vẫn âm thâm chứng kiến một người đau

Ta với người xa lạ chẳng quen nhau             

Hai trái tim cùng len vào lối chật
Dầu biết đấy chẳng phải là duy nhất
Vẫn cháy lòng chất chứa một niềm yêu.

Hạnh Nguyên: 23/2/14

18/02/2014

TRĂNG GIÊNG

TRĂNG GIÊNG. 


Ủ trầm hương ướp thơm từng câu chữ 
 Ngọt tình thơ lồng lộng bóng trăng ngời. 
 Chẳng dâng tặng riêng ai sắc vàng ngây ngất 
 Cùng toả lan hương điệu nhớ Đất – Trời 

 Tựa nhau theo nhịp trầm bổng, đầy vơi. 
Giữa gió, giữa mây, trái tim nồng lửa đỏ 
Giọng em ngân nga mái chèo đưa lướt gió. 
 Chếnh choáng say nồng trong dịu ngọt đêm xuân 

 Thầm gửi nụ hồng đem giấu kín dòng ngân. 
 Nõn nà Đêm! Phập phồng nghe hơi thở 
 Đôi mắt nói điều gì để lòng nghiêng chao đổ, 
Như vị mặn mòi của biển thủa nguyên sơ 

 Chông chênh sóng đời lạc bước giữa trùng khơi 
Ai còn tìm ai bên đôi bờ quên nhớ?.
 Dịu dàng Trăng! sợi tơ buông dang dở 
Buộc ràng giăng treo óng ánh tuổi xuân ngời. 

 Ngọt ngào Em! Mãi mãi giấc mơ tôi, 
 Thắp kỷ niệm sáng trong soi ngọn đèn ký ức 
 Dẫu mờ tỏ nhớ nhung, dẫu đắng cay ngờ vực, 
 Thì ta vẫn cùng nhau cuốn xoáy đến vô cùng… 

 Nửa Giêng Trăng! Nửa ấm lạnh bao dung 
 Khắc khoải quắt quay đuổi theo từng góc khuất. 
 Run rẩy, rưng rưng, bồi hồi, ngây ngất. 
 Tim vẫn nghẹn ngào tìm vô hạn trăng giêng! 

Hạnh Nguyên: 19/2/14 

01/02/2014

MÙA XUÂN NÀY XIN ĐƯỢC ẤM VÒNG TAY

MÙA XUÂN NÀY XIN ĐƯỢC ẤM VÒNG TAY 






















Sớm mùng một mở cửa đón chúa xuân
Lòng thổn thức nhớ bao mùa xuân cũ 
Nghe trong gió lá tách mầm nho nhỏ 
Hé mắt nhìn trời đất chuyển mùa sang 

 Không gian lắng chìm đón tia nắng đầu tiên 
Hương ngày tết tỏa lan ngàn góc phố 
Say say ngắm cành đào phai nở rộ 
 Hít thật đầy vị mật của ngày xuân 

 Trong lòng bỗng chơt thấy rưng rưng 
Một khoảnh khắc nôn nao sao động 
 Cần thêm lắm tình yêu và sự sống 
Như cần một giấc mơ dịu ngọt cho đời 

 Lại ước một lần cùng anh sánh đôi 
Trên con đường xuân ngập tràn ánh nắng 
Mình em bên anh trên con đường vắng 
Gần bên nhau như lần hẹn cuối cùng 

 Mùa xuân nồng xin được ấm vòng tay. 

 Hạnh Nguyên: 1/2/14 

.
.
.