MÙA LÁ VỠ

Đâu một thời những bối rối ngây thơ,

Nhặt lá khô khẽ ép vào trang vở....

Bài thơ viết đầu tiên vẫn còn dang dở,

Đoạn cuối cùng đành lỡ nhịp đa đoan...

XIN ĐƯỢC LÀ TRI KỶ Ở LÒNG NHAU

Xin được làm tri kỷ của anh thôi

Để được nghe buồn vui anh chia sẻ

Dù có thể suốt cuộc đời em sẽ

Dấu mình trong con mắt bao người

ĐỪNG QUÊN EM NHÉ ANH

Đứng quên nhé dù mai này đời thực

Anh và em chưa thể bước chung đường

Hai phương trời vẫn vời vợi nhớ thương

Nguyện mãi mãi tình em không thay đổi...

CÒN MÃI DẤU YÊU

Chẳng thể nào quên được đâu anh

Mỗi kỷ niệm bên nhau còn lưu dấu

Này mắt môi này nụ hôn đắm đuối

Này đây vòng tay xiết chặt yêu thương...

TRĂNG KHUYẾT

Sương lạnh em hao khuyết bao lần

Đâu phải bởi trăng đêm nay không trọn

Câm lặng dưới màn đêm không người đưa đón

Trăng hay em hai nửa vẫn không đầy...

1/12/18

CÁM XÚC THÁNG MƯỜI HAI

CÁM XÚC THÁNG MƯỜI HAI

 Dẫu đứng yên thì dòng đời vẫn chảy.
 Dẫu muốn dừng thì ngày vẫn trôi qua.
Mới hôm nào, hè rực nắng, rát da
Rồi thu đến hoa vàng như thảm lụa

 Chớp mắt cái đã thấy đông gõ cửa
Gieo gió mùa khô héo những làn môi
Ấy thế rồi đông cũng vội đi thôi
Rũ áo buông mành cho đôi điều ở lại.

 Dọc bên đường hoa dại tháng mười hai
Nơi làng quê cũng bước vào vụ cuối
Cánh đồng hoa đẫm những chiều sương muối
Đậm nụ cười trải theo vết chân chai.

 Ước gió mùa chỉ thổi tạt qua tai
Cho cơn mưa đừng dầm dề nặng hạt
 Ước đủ nắng cho đồng hoa bát ngát
 Cho bát cơm cuối năm thêm chút mặn mòi

 Tháng mười hai ước muốn nhỏ nhoi thôi
Vết thời gian đừng vẽ hoa lên tóc
Quy luật đấy biết thế rồi mệt nhọc
Xin điểm tô thêm khóe mắt nụ cười.

Hạnh Nguyên: 1-12-2018

 

.
.
.