MÙA LÁ VỠ

Đâu một thời những bối rối ngây thơ,

Nhặt lá khô khẽ ép vào trang vở....

Bài thơ viết đầu tiên vẫn còn dang dở,

Đoạn cuối cùng đành lỡ nhịp đa đoan...

XIN ĐƯỢC LÀ TRI KỶ Ở LÒNG NHAU

Xin được làm tri kỷ của anh thôi

Để được nghe buồn vui anh chia sẻ

Dù có thể suốt cuộc đời em sẽ

Dấu mình trong con mắt bao người

ĐỪNG QUÊN EM NHÉ ANH

Đứng quên nhé dù mai này đời thực

Anh và em chưa thể bước chung đường

Hai phương trời vẫn vời vợi nhớ thương

Nguyện mãi mãi tình em không thay đổi...

CÒN MÃI DẤU YÊU

Chẳng thể nào quên được đâu anh

Mỗi kỷ niệm bên nhau còn lưu dấu

Này mắt môi này nụ hôn đắm đuối

Này đây vòng tay xiết chặt yêu thương...

TRĂNG KHUYẾT

Sương lạnh em hao khuyết bao lần

Đâu phải bởi trăng đêm nay không trọn

Câm lặng dưới màn đêm không người đưa đón

Trăng hay em hai nửa vẫn không đầy...

10/09/2015

NẾU MỘT NGÀY

NẾU MỘT NGÀY

Nếu có một ngày chợt nhớ mùa thu
Hãy gọi em cùng ngắm mưa cuối phố
Cùng lắng nghe bên thềm xưa lá đổ
Tiếng chuông chùa gõ nhịp giữa thinh không

Nếu có một ngày chợt nhớ mùa đông
Hãy gọi em cùng ngắm hoa vườn cũ
Ngắm tường rêu đã bao mùa bụi phủ
Và con đường hoa cỏ lối em qua

Nếu có một ngày chợt nhớ buổi chia xa
Bên đài gương nắng cuối chiều vàng rực
Hãy nhắc em cùng nhớ về ký ức
Heo may về thu trở gió bâng quơ

Nếu một ngày giả sử trong mơ
Tên của em bỗng nhiên chợt hiện
Trong trái tim anh chẳng còn lưu luyến
Hãy nhớ một thời ta đã ở trong nhau.

Hạnh Nguyên: 10/9/15

03/09/2015

THU ĐÃ KỀ BÊN

THU ĐÃ KỀ BÊN

Ừ! biết rằng thu đã lại kề bên
 Sao cứ thấy xa xôi cách trở
Thầm trách ai gieo vào lòng nỗi nhớ
 Phút mặn nồng đâu đã nguội thu ơi!

Nắng trải vàng thu óng ánh màu tươi
Xanh xanh lắm bầu trời thu diệu vợi
Cánh cò trắng sải gió chiều chấp chới
Mây la đà hôn bóng núi đơn côi

Ừ thu về nhắc nhớ thủa đôi mươi
Xem trời đất chuyển mùa nông nổi
Thu lãng đãng cho tim người nhức nhối
Nhớ thu xưa tóc xõa vai người.

Kìa lá vàng vườn cũ bắt đầu rơi !!!
Mưa thu cũng lả lơi điểm xuyết
Biết là thu đã kề bên diễm tuyệt
Vẫn nôn nao thương nắng hạ cuối trời!!!!

Hạnh Nguyên: 8/15

.
.
.