MÙA LÁ VỠ

Đâu một thời những bối rối ngây thơ,

Nhặt lá khô khẽ ép vào trang vở....

Bài thơ viết đầu tiên vẫn còn dang dở,

Đoạn cuối cùng đành lỡ nhịp đa đoan...

XIN ĐƯỢC LÀ TRI KỶ Ở LÒNG NHAU

Xin được làm tri kỷ của anh thôi

Để được nghe buồn vui anh chia sẻ

Dù có thể suốt cuộc đời em sẽ

Dấu mình trong con mắt bao người

ĐỪNG QUÊN EM NHÉ ANH

Đứng quên nhé dù mai này đời thực

Anh và em chưa thể bước chung đường

Hai phương trời vẫn vời vợi nhớ thương

Nguyện mãi mãi tình em không thay đổi...

CÒN MÃI DẤU YÊU

Chẳng thể nào quên được đâu anh

Mỗi kỷ niệm bên nhau còn lưu dấu

Này mắt môi này nụ hôn đắm đuối

Này đây vòng tay xiết chặt yêu thương...

TRĂNG KHUYẾT

Sương lạnh em hao khuyết bao lần

Đâu phải bởi trăng đêm nay không trọn

Câm lặng dưới màn đêm không người đưa đón

Trăng hay em hai nửa vẫn không đầy...

03/12/2016

THƠ CHO THÁNG MƯỜI HAI

THƠ CHO THÁNG MƯỜI HAI 


Mới đây thôi đã lại hết một năm 
Thời gian cứ lùi thêm vào quá vãng 
Kỉ niệm ngủ yên hay cũng dần quên lãng 
Theo dòng đời trôi dạt phía xa kia 

Chuỗi ngày dài với những bộn bề 
Với những nỗi buồn bụi thời gian phủ kín 
Tháng mười hai níu vòng quay bịn rịn 
Kéo dài thêm nhung nhớ của mùa đông 

Biết thế rồi mang lấy kiếp long đong 
Vẫn muốn có phép màu thay duyên đổi phận 
Vẫn muốn trả hết những khổ đau lận đận 
Với buồn vui cho mây núi gió ngàn 

Đón một năm mới nữa lại sang 
Lại chờ mong những niềm vui sẽ đến 
Tháng mười hai ơi dẫu rằng đời yêu mến 
Thì hãy vui lòng tiễn biệt với mùa đông. 

Hạnh Nguyên: 4-12-2106

18/11/2016

KÝ ỨC

KÝ ỨC

Biết bao mùa phượng đỏ sân trường,
Biết bao mùa lá tím yêu thương
Biết bao thế hệ trò khôn lớn
 Bước nối tiếp nhau tới giảng đường

Trải bao mùa qua bụi phấn rơi
Nhiều thêm trên mái tóc bạc rồi
Không quên giây phút nhòa ánh mắt
Gặp lại tuổi thơ rộn tiếng cười

Mai đây trên vạn nẻo đường đời
Thoáng gặp những tấm áo mầu tươi
Chợt nhớ đâu xa từ thủa ấy
Tuổi mới đôi mươi bước vào đời

Trải bao mùa phượng cháy đỏ trời
Bao mùa thu vàng lá rụng rơi
Bao mùa đông đến mù sương lạnh
Là bấy nhiêu mùa phấn - bảng thôi !

Hạnh Nguyên: 18-11-2016

30/10/2016

HỒ GƯƠM MÙA THU

HỒ GƯƠM MÙA THU

Gió lạnh chớm về Hà Nội mưa
Súng sính áo khăn co ro trùm đụp
Hồ gươm xanh không còn thấy nắng
Rặng liễu ven hồ thả dáng lơ thơ

Gió lạnh chớm về ghé má hứng mưa
Gieo nhẹ xuống từng viên sỏi nhỏ
Chiều ven hồ hưu hưu cơn gió
Lạnh đầu mùa khép nhẹ mắt nghe mưa

Hạnh Nguyên:30-10

16/10/2016

THÁNG MƯỜI

THÁNG MƯỜI 

Đã bắt đầu có những hạt mưa bay 
Tháng mười rồi thu không còn thắp lửa 
Heo may cũng đang về gõ cửa 
Nước ven hồ chiều gợn sóng lăn tăn 

Tháng mười về mùa thu cũng dần tàn 
Những chiếc lá đã bắt đầu vàng úa 
Sương giăng mờ những hàng liễu rủ 
Tháp rùa nghiêng soi in bóng dưới hồ 

Tháng mười về tháng của những vần thơ 
“Xanh xanh thắm bầu trời xanh Hà Nội” 
Ta bên nhau qua mùa thu rất vội 
Vẫn buộc ràng câu nghĩa nặng tình thâm 

Tháng mười rồi nào ai nhớ ai không
 Ai sẽ lại tặng ai chiếc khăn mầu gió ấm 
Khi mùa đông đang dần về rất đậm 
Giã biệt tháng mười tất tả trả hư không!!!! 

Hạnh Nguyên: 16-10-2016

25/09/2016

NHỚ ÔNG NGOẠI

NHỚ ÔNG NGOẠI

Sớm nay theo mẹ về quê
Xóm thôn mùa gặt bộn bề thóc, rơm
Dang tay ôm bó lúa thơm
Nhớ ngày xưa cũ trực cơm của bà

Đói nghèo hồi ấy xót xa
Vỡ bờ khai khẩn ông bà làm nông
Sắn khoai nuôi lũ lông nhông
Chạy quanh bờ ruộng trêu ông trêu bà

Bây giờ cái bọn lâu la
Lớn khôn cũng sắp lên bà lên ông
Chẳng còn chân đất chạy rông
Lượn quanh bờ ruộng của ông hôm nào

Ông giờ tít tận trời cao
Chắc thương lũ cháu ngày nào bên ông
Bà thì cũng đã theo chồng
Về nơi cực lạc với ông lâu rồi

Cháu con ở khắp muôn nơi
Hôm nay tụ họp ông ơi hãy về
Gìữ gìn lề lối nếp quê
Chúng con lũ trẻ xưa về - Kính Ông.!

Hạnh Nguyên: 25-9-2016


19/09/2016

KHAI GIẢNG

KHAI GIẢNG

 Số phận trao cho chiếc thước thần
Gõ đầu lũ trẻ gieo ái nhân
Kiến thức trên đời là biển rộng
Gắng giúp con em chuyện học hành

 Bắc cầu đưa đón người qua sông
Chẳng quản nắng mưa với nhọc nhằn
Thôi thì cố gắng tròn sứ mệnh
Gặt chuyến đò đầy trồng đức nhân.

 HẠNH :5/9/2016

THỜI LOẠN

LOẠN THỜI!

 Alo !!! Chồng ở đâu? vợ ở đâu?
Ngỡ ngàng nghe tiếng trẻ trâu thì thầm
Danh xưng tu luyện ngàn năm
Thành câu cửa miệng của bầy trẻ ranh.

 Thế thời biết thế mong manh
Vẫn cay trong mũi vẫn lầy trong gan
Chuyện đời biết của nhân gian
Mà sao lòng dạ bất an thế này

 Làm người học chữ, học hay
Mới vừa nứt mắt học ngay làm chồng
Bé con vắt mũi chửa xong
Đã toan làm mẹ đau lòng người sinh

 Vài câu than thở với mình
 Dân tình bấn loạn bất bình vì đâu?!

Hạnh Nguyên:   9/16

21/08/2016

THẤY

THẤY

Thấy dòng sông cuồn cuộn sau mưa
Cuốn phăng tất theo cơn nước xoáy
Thấy cánh đồng ngập tràn bờ chảy
Ràn rạt bèo tây loang kín phủ đầy

Thấy sen tàn trên mặt nước nhẹ lay
Còn đâu đây một vài nhành phượng tím
Làm gió thổi bông cỏ may bịn rịn
Níu chân người khi chuyếnh choáng men say

Thấy nắng vàng quay trở lại mùa nay
Nơi những sợi rơm trải dài trên lối nhỏ
Nơi lời hẹn đầu tiên thì thầm trong gió
Một góc xanh xao hương hoa sữa thơm nồng

Thấy hạt sương vương trên làn tóc mai bồng
Thấm đẫm cỏ may một chiều bời rối
Con thuyền tình yêu mệt nhoài dong ruổi
Là thấy thu về trong hơi lạnh heo may.

Hạnh Nguyên: 21/8/16

19/08/2016

TẶNG MẸ CỦA TÔI

TẶNG MẸ CỦA TÔI.

Tôi ngẩng đầu ơn tạ cao xanh
Đã cho tôi hưởng ân đức ngọt lành
Bởi đến giờ đây tôi được còn cha mẹ
Được yên bình trong bao bọc thương yêu

Tháng bảy hay mưa , Vu Lan báo hiếu
Thấy mẹ già, cha yếu lòng đau
Mấy mươi năm đã bạc mái đầu
Ơn nghĩa đáp đền mẹ cha không được mấy?

Nghèo khó gian lao khổ đau vẫn vậy
Trọn một niềm nuôi dạy các con
Tuổi dù cao sức khỏe cũng hao mòn
Chẳng quản tấm thân dành cho con tất thẩy

Trong mùa Vu Lan mùa thu tháng bảy
Cài bông hồng màu đỏ thắm lên tim
Lòng thầm tạ ơn về đấng sinh thành
Đã cho tôi có trên đời rất đẹp.

Hạnh Nguyên : 16/8/2016

12/08/2016

NHƯ THỂ LÀ THU

NHƯ THỂ LÀ THU

Ta một mình, lặng bước giữa chiều thu
Thổi hơi sương náu sau vòm lá nhỏ
Hà Nội nồng nàn, hồ Gươm lùa vạt gió
Chơi vơi đôi tay muốn bắt cánh chim chiều.

Thu một mình, thu giận tán lá xanh
Cướp nắng ngày xưa nhuộm thành lá úa.
Thu nông nổi, lá rơi đầy trước cửa
Thu lại ôm mình xa xót thủa còn không.

Thu một mình, ta mơ ước viển vông
Gom gió gom mây làm thơ cho trời đất
Mờ ảo thế thôi nhưng là rất thật
Thu nhớ thương, thu lặng bước một mình...

Hạnh Nguyên: 12/8/16

.
.
.