2/8/11


 
Trời đang nắng bỗng sấm dồn hối hả 
Chớp sáng lòe lên đe dọa từng hồi  Cơn mưa giông ấp ủ mấy hôm rồi Giờ đổ xuống quất cỏ cây nghiêng ngả
 Trong căn phòng một mình cô độc quá Cứ co do trong góc tối im lìm 
Một tiếng nổ cũng giật mình run rẩy 
Hét to lên cho tan nỗi kinh hoàng  
Ôi giông gió vẫn muôn đời chẳng lạ 
Mà tại sao chỉ đe dọa mình tôiTrong cơn mưa sối sả chiều nay  Ước có được vòng tay anh an ủi
Ở phương ấy xa vời trông đợi Anh có nghe run rẩy trái tim em Anh có thấy em một mình sợ hãi
Ôm gối chăn chui góc khuất cuối tường 

Em chắc rằng anh đang ngắm mưa tuôn Đang sót thương em trong căn phòng nhỏ hẹp  Một mình em giữa muôn ngàn sấm dội Thầm cầu mong mưa sớm tạnh lại lúc này
Cơn mưa chiều nay ậm ực mưa rơi Mưa giăng mắc mưa mịt mùng nỗi nhớ  Mưa trắng trời mưa ồn ào sối sả Ngả nghiêng cây lá ngả nghiêng lòng

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

.
.
.