MÙA LÁ VỠ

Đâu một thời những bối rối ngây thơ,

Nhặt lá khô khẽ ép vào trang vở....

Bài thơ viết đầu tiên vẫn còn dang dở,

Đoạn cuối cùng đành lỡ nhịp đa đoan...

20/11/17

TẶNG CÁC TRÒ YÊU

TẶNG CÁC TRÒ YÊU. Cô ơi! Chúng con chỉ có một giỏ hoa Nhỏ thôi cô nhưng tấm lòng con đấy Hẹn với cô từ cái hôm ấy vậy Tại cô đau cô bận đến bây giờ Đi đường dài xe hết điện quay lơ Bọn chúng nó về hết rồi cô ạ Hai đứa em đến nhà cô hơi trễ Cô đừng buồn gắng nhanh khỏe nhé cô Đời làm thầy vất vả mấy mươi năm Thời khó khăn có ốm đau vẫn cố Thuốc thang không đến nơi bây giờ mới khổ Trái gió trở trời cứ ngày lễ là đau Cô trò ngồi tâm sự thật lâu Những đứa trò yêu mà cô tin cậy Chúng lo lắng cho mình và cả cho “Bọn ấy ” Còn mải chơi, còn đâu đó...

8/11/17

GÁNH NẶNG THỜI GIAN

GÁNH NẶNG THỜI GIAN Tháng năm trôi chảy dần qua Người quen người lạ cũng ra nhạt nhòa Những người từng sống bên ta Thề non hẹn biển cũng xa xôi rồi Đã từng ôm lấy không rời Cũng đi lẫn giữa biển người mênh mông Tình không thắng được thời gian Làm sao thắng nổi gian nan cuộc đời Gắn bó cũng chỉ một thời Nếu không cảm thấy an toàn là thôi Mãi đi đến tuổi nào rồi Cũng mong ổn định thảnh thơi an lành Đôi khi hoài niệm ngày xanh Chẳng còn đủ chút khùng điên theo người Thế nên hạnh phúc nhất đời Khó khăn hoạn nạn có người đưa tay Những khi mệt mỏi...

.
.
.