4/3/13

KỶ NIỆM ĐẦU TIÊN

KỶ NIỆM ĐẦU TIÊN 


 Định mệnh bất ngờ của trò chơi số phận 
Khiến xui chúng mình từ ấy thành đôi 
Mấy xuân rồi kỷ niệm chẳng phai phôi 
Ta bên nhau thắm nồng không thay đổi 

 Nhớ chăng anh buổi đầu tiên bối rối 
Như đứa trẻ hẹn hò lúc tuổi mới mười lăm 
Má đỏ hồng em chỉ biết lặng im 
Khi anh hỏi thì thầm “em có nhớ!?” 

 Con đường xuân mưa rơi từng hạt nhỏ 
Em bàng hoàng nghe tiếng gọi thân quen 
Quýnh quáng vội vàng chân cuống cả lên 
Em nhào đến bên anh như cơn gió 

Mới đây mà đã mấy mùa xuân rồi đó 
Tình chúng mình càng ngày ấm nồng thêm
Vẫn đầy ắp nhớ thương vẫn dạt dào yêu mến
Lời ngọt ngào vẫn dành tặng riêng nhau 

“ Những con đường anh đi rồi cũng đưa anh về bên em”
 Vẫn in đậm trong tim bài chân tình ngày ấy 
Như tình yêu thiết tha anh dành cho em vậy 
Thầm lặng ngọt ngào sâu thẳm chẳng phôi phai. 

 Hạnh Nguyên: 4/3/13

1 nhận xét:

  1. Xin đừng chê nhé thơ buồn
    Có buồn thơ mới có hồn của thơ
    Thơ tình mà cứ hơ. hơ...
    Đâu còn da diết tình thơ hỡi người

    Trả lờiXóa

.
.
.