6/10/12

MỘNG UYÊN ƯƠNG










                                                  MỘNG UYÊN ƯƠNG



Em khép cửa ngăn gió mùa se lạnh
Thấy xao lòng tiếng lá cuối thu rơi
Thương giọt khuya lấp lánh lạc cuối trời
Mắc màn sương biết làm sao gỡ rối...

Gió ngoài hiên vô tình vẫn thổi
Gió ngập ngừng run rẩy ánh đèn loang
Cháy trong lòng ai gõ cửa thầm mong
Nhớ hơi thở anh rụt rè đính ước?

Đôi mắt này đây em còn thức
Khe khẽ thôi sợ động vỡ mùi hương
Lá giật mình gặp bóng trăng sương
Phía người xa ngỡ mùa đông để ngỏ...

Em nhón chân bước vườn khuya bỡ ngỡ
Sợ tiếng rơi lạnh vỡ đêm sầu
Ngày tháng  chảy theo tiếng lòng sóng vỗ
Biết khi nào bến đỗ mộng uyên ương.


                                      6/10/12


0 nhận xét:

Đăng nhận xét

.
.
.