30/7/12

BẢN TĂNG GÔ MUỘN MÀNG








                        BẢN TĂNG GÔ MUỘN MÀNG




Sao chẳng được gặp nhau từ thủa hoa niên
Sao ông trời dành cho em quá ít
Hạnh phúc mãi ở bến bờ xa mịt
Sắp gặp rồi sóng lại đẩy xa thêm

Em nhớ anh thao thức hằng đêm
Đếm thời gian cứ trôi qua khắc nghiệt
Những nếp nhăn hằn lên vĩnh viễn
Như tuổi xuân đến lúc phai mờ

Sao chẳng được gặp nhau từ thủa ngây thơ
Ngày mắt biếc cứ ngời lên lấp lánh
Chiếc eo lưng như con ong tròn lẳn
Chẳng sợ sồ xề ngực, bụng nhăn nheo

Tuy vẫn còn đây ánh mắt trong veo
Nhưng chứa chất những điều sâu thẳm
Những nỗi nhớ ngày thêm đăm đắm
Bởi thời gian đem xuân sắc chôn vùi

Sao thấy lòng nuối tiếc chẳng ngoai nguôi
Cứ ước giá thời gian quay trở lại
Cứ ước giá như mình trẻ mãi
Để chẳng trạnh buồn mỗi lúc ở bên anh!.

                                                            Hạnh Nguyên : 2/7/2012



0 nhận xét:

Đăng nhận xét

.
.
.