4/11/11

BÓNG CHIỀU SANG

BÓNG CHIỀU SANG 

 Người chẳng về khi phố mùa đông 
Gió thẩm thấu xuyên suốt hồn đơn lẻ 
Ta chắn mùa sang một mình lặng lẽ 
Đợi chiều tàn để nhóm lửa bâng quơ 

 Hoa sữa cạn mùi thương nhớ mãi không quên 
Khung cửa hé chiều đầu đông lùa gió 
Đợi nụ cười trong trang thơ bỏ ngỏ 
Ngóng mùa này chờ đón bước chân qua 

 Từng chiều về ngày nào phố cũng xa 
Quen chân bước quen từng hàng cây khóc 
Vẫn thấy chơi vơi thấy lạc loài lăn lóc 
Với lạnh lùng than khóc một lần đau 

 Heo may về lạnh thấu mùa nay 
Ta trải bước xót lá vàng vụ cuối 
Những miên man một mình rong ruổi 
Liệu ai có về khi nắng đã lặng im 

 Lạnh lắm con đường ngút ngát hương đêm 
Gọi hình bóng một ân tình thơm khói 
Nhớ - dại chưa - để tim mình đau nhói 
Gió lạc loài rồi người có giữ được không 

 Đông đang về để nỗi nhớ dày hơn 
Giận mình sao chẳng thể nào quên nổi 
Anh vẫn nói " Thôi em cứ hờn cứ dỗi” 
Nhưng can cớ gì để em trách anh đây 

Duyên kíêp trái ngang, số phận đoạ đầy 
Em cố giữ vành mi mình không khóc 
Giọt nắng xoá tan những dấu yêu mời mọc 
 Và dấu nỗi buồn cho vẹn một cơn mơ 

Bàn chân ngập ngừng quên mình đã lạnh trơ 
Mỗi sớm mai chợt thấy thèm hơi ấm 
Kỳ ức về anh theo sương chiều lấm tấm 
Đông về rồi EM LẠI NHỚ ANH HƠN !!! 

 HN: 4/11/11

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

.
.
.