MÙA LÁ VỠ

Đâu một thời những bối rối ngây thơ,

Nhặt lá khô khẽ ép vào trang vở....

Bài thơ viết đầu tiên vẫn còn dang dở,

Đoạn cuối cùng đành lỡ nhịp đa đoan...

XIN ĐƯỢC LÀ TRI KỶ Ở LÒNG NHAU

Xin được làm tri kỷ của anh thôi

Để được nghe buồn vui anh chia sẻ

Dù có thể suốt cuộc đời em sẽ

Dấu mình trong con mắt bao người

ĐỪNG QUÊN EM NHÉ ANH

Đứng quên nhé dù mai này đời thực

Anh và em chưa thể bước chung đường

Hai phương trời vẫn vời vợi nhớ thương

Nguyện mãi mãi tình em không thay đổi...

CÒN MÃI DẤU YÊU

Chẳng thể nào quên được đâu anh

Mỗi kỷ niệm bên nhau còn lưu dấu

Này mắt môi này nụ hôn đắm đuối

Này đây vòng tay xiết chặt yêu thương...

TRĂNG KHUYẾT

Sương lạnh em hao khuyết bao lần

Đâu phải bởi trăng đêm nay không trọn

Câm lặng dưới màn đêm không người đưa đón

Trăng hay em hai nửa vẫn không đầy...

26/3/11

EM ĐỪNG RỜI XA NHÉ

Anh hư lắm yêu quá nhiều em ạ
 Thành bệnh mất rồi có lạ đâu em
 Từ thủa hồng hoang cha mẹ sinh thành
 Ngấm vào máu chàng A đam nguyên thuỷ

 Chẳng thể làm ngơ trước đường cong tuyệt mỹ
Một mắt xanh vừa liếc xéo đưa tình
 Cũng không dấu nổi ánh nhìn rạo rực
Khuôn ngực căng đầy vừa lướt nhẹ qua anh

 Đa tình là anh thế đó em ơi
 Nhưng với anh em vẫn là số một
 Vì lẽ ấy em đừng buông tay nhé
 Đừng quá giận hờn mà từ bỏ nghe em

 Đừng quá giận hờn mà lại cách xa anh
Bởi với anh em luôn là lẽ sống
Em là cả mùa xuân ước vọng
Là vui buồn là hạnh phúc của anh

 Đừng giận hờn mà từ bỏ nghe em
 Không có em đời anh luôn cô quạnh
 Dẫu có thể yêu ngàn lần đi nữa
Cũng không bằng em hiền dịu của riêng anh..

Hạnh Nguyên: 26/3/11

22/3/11

SANG MÙA

Mùa đã sang rồi anh biết không
 Cây gạo đầu đường đã trổ bông
 Sầu đông hoa tím tràn lối cũ
 Một góc vườn khuya dõi mắt trông

 Mùa đã sang rồi anh biết không
 Lơ thơ dương liễu đứng buông rèm
 Cỏ tía tím đồi ôm mặt đá
 Ngậm ngùi mong ngóng bướm ong qua

 Mùa đã sang rồi anh biết không
 Mưa bụi giăng giăng mắc vào lòng
 Sợi buồn sợi nhớ vương trên đất
 Cho nồm ẩm ướt những ngày xuân

 Mùa đã sang rồi anh biết không
 Le lói chiều hôm chút nắng hồng
 Trăng vàng e ấp sau cành nhãn
 Một thoáng sang mùa anh biết không?

Hạnh Nguyên: 22/2/11

18/3/11

CẢM ƠN ĐỜI


CẢM ƠN 
Cảm ơn đời cho em có được anh 
           Em chỉ là hạt cát nhỏ nhoi trên sa mạc cô đơn
 nên muôn đời khô khát 
                     Sự hiểu biết của em nông cạn 
                               Chỉ bó tròn trong bốn bức tường vôi 
Em không là sông là suối là biển khơi 
                Cũng không là mặt trời là trăng sao là gió 
                               Em chỉ là em một Hạnh Nguyên bé nhỏ 
                                          Một hạt bụi vô hình giữa ngàn vạn vì sao 
Chỉ thế thôi em bình dị giữa bao người 
                     Có là gì đâu mà  yêu anh đến vậy 
                                Ở nơi xa kia anh ơi có thấy 
                                             Hạt bụi vô hình đã cháy hết vì anh


9/3/11

THƠ TÌNH CHO ANH

THƠ TÌNH CHO ANH

Em lại viết thơ tình tặng anh
 Tiếng nhạc du dương từ trong tiềm thức
 Ước gì em gặp anh giờ này
 Mình bên nhau bên nhau hạnh phúc

 Em lại viết thơ tình tặng anh
 Khi mùa xuân đã xanh nhiều lộc biếc
 Xuân đi qua vội vàng như ngày tết
 Để bâng khuâng luyến tiếc chút men nồng

 Em làm thơ tình để chạy chốn mùa đông
 Trong lạnh giá tình yêu như ngọn lửa
 Đốt cháy bỏng cho đỏ bừng đôi má
 Cho xuân về hoa cỏ báo tin vui

 Em lại viết thơ tình tặng riêng anh thôi
 Dẫu em biết những vần thơ rất vụng
 Hoa lá cỏ cây ví von lúng túng
 Nói xa gần chỉ để nói yêu anh

 Em viết tiếp những vần thơ tặng anh
 Như đi tiếp chặng đường em đã chọn
 Nắng sóng sánh cho mùa xuân thay áo
 Dệt đời mình thành điệp khúc tình yêu

Hạnh Nguyên: 9/3/11

6/3/11

HỘI THÁNG GIÊNG

 
Hết tháng giêng rồi còn hội nữa không em
Chùa hương chùa thầy cũng tàn canh rồi đấy
 Em đội nón ba tầm áo mớ ba mớ bảy
 Đưa quan họ xuống thuyền em hò hẹn màu sau

Hội đã tan rồi sao em vẫn nơi đâu
Tìm mãi rừng mơ cô hái mơ khuất bóng
Giữ rừng chiều tiếng chim chiều khản giọng
Lặn lội đèo cao lưng núi đá hóa rồng

Hết tháng giêng rồi còn đi hội nữa không em
Rét tháng giêng vẫn ngọt ngào tê tái
Hội tháng giêng níu đời ai vụng dạiDấu vành nón ba tầm em liếc mắt đưa duyên

Tháng giêng qua như chiêc bách chao nghiêng
Lúa tháng giêng đang vào thì con gái Em đi hội chùa áo mở ba mở bảy
Hết tháng giêng rồi đi hội nữa không em  


.

4/3/11

ANH ĐÃ VỀ RỒI CÔ BÉ CỦA ANH ƠI

Chờ anh mãi cuối chiều vàng nhạt nắng.
 Hoàng hôn buồn qua kẽ lá hanh hao.
 Hạnh phúc ngọt ngào ta vẫn ở trong nhau;
 Em tinh nghịch dấu mình trong mắt lá .

 Anh ở đâu giờ này em nhớ quá!
 Cuối chiều rồi hoa cỏ lẫn vào đêm.
 Kìa một trời sao thức lung linh ,
 Ai nhẹ gót thì thầm bên vai nhỏ .

 Em ngủ chưa hay vẫn còn thức đó?
 Anh đã về rồi cô bé của anh ơi!
 Sương ướt lạnh bên thềm khe khẽ lá rơi;
 Em hạnh phúc trong vòng tay siết chặt.

 Ai dám bảo tình yêu là ảo vọng!!!
 Là mong manh giấc mộng dưới gốc hòe;
 Trong trái tim chật trội những đam mê.
 Không phải là mơ anh thật sự đã về.

1/3/11

THƠ VUI 8-3

Sắp đến ngày mồng tám tháng ba Vợ nhắc chồng rằng anh nhớ tặng em hoa Anh âu yếm hôn môi nàng rồi hứa Ngoan đi nào em nhé sẽ có hoa Ngày qua rồi cũng đến 8 tháng 3 Anh hăm hở tới hàng hoa từ sớm Lựa một đóa hồng nhung đỏ thắm Lòng nghĩ thầm hẳn vợ sẽ càng yêu Trước thềm nhà quà dấu ở phía sau Anh gọi nhỏ Vợ yêu ơi đâu thế Tay run run nâng đóa hồng nhè nhẹ Chắc mẩn phen này vợ hết mè nheo Một cái mặt lì lì đáng sợ chao ôi Chợt xuất hiện như âm binh quỷ sứ Anh hoảng hốt nghe vợ rên Ứ..hự Không phải hoa hồng… anh ạ …HOATAI!

.
.
.